Trong đầu vang lên tiếng ầm ầm rồi thấy thân mình hình như đã trôi vào bên trong một cái bao lớn tối đen, một mớ lộn xộn, tôi bị dòng nước đó cuồn cuộn cuốn vào bên trong, hơn nữa bên trong còn có một lực hút không ngừng hút lấy cơ thể tôi.

Mẹ nó, tên này thực đúng là muốn nuốt sống tôi đây mà, tôi cắn răng cố gắng để không cho mình ngất xỉu, nắm tay siết chặt đánh bừa vào hướng bên cạnh, bất kể có thế nào cũng không thể ngồi yên chờ chết.

Tuy nhiên tốc độ tung đòn của tôi lại không hề chậm khiến tôi hơi ngạc nhiên, sau đó tôi mới nhớ ra hiện giờ mình đã chui vào trong miệng con ngư long hai đầu, không còn bị mấy đám như sợi bông màu đen ngoài đó làm vướng víu, cơ thể tôi có thể di chuyển thoải mái.

Tôi mừng khôn xiết, giờ có thể cử động được vậy tức là có hy vọng rồi, ông bà ông vãi tôi ơi cho dù ông có là ngư long hai đầu hay thần thú thượng cổ gì đi chăng nữa, nếu ông đã dám nuốt tôi thì đừng hòng yên ổn.

Ta siết chặt nắm tay, Ngọc Huyết Ban Chỉ liền đâm vào ngón tay, một cơn đau nhói truyền đến, chung quanh tạo thành một mảng sương máu bắt đầu lan ra. Ở trong mặt nước không cách nào viết chữ thì dùng nắm đấm này đập cho tan nát luôn!

Sương máu không ngừng lan rộng, trong làn nước đen kịt lại phát ra thứ ánh sáng màu đỏ, nhờ ánh sáng màu đỏ này tôi dần dần nhìn rõ tình hình xung quanh, thiệt không khỏi mừng rỡ, xem ra mặc dù không thể viết được nhưng lại có thể chiếu sáng. Cũng không tồi nhỉ.

Nhưng vừa nhìn thấy được tôi cũng vô cùng kinh ngạc, vì ở không xa trước mặt tôi chính là một hố đen khổng lồ, một luồng nước lớn tràn vào và tôi biết đây chính là cổ họng của con ngư long hai đầu, tuyệt đối không được rơi xuống đó.

Tôi gấp gáp đưa tay đấm sang một bên muốn tìm một vật cố định để ổn định người mình, nhưng bên cạnh tôi chính là cái mang của con ngư long hai đầu, trong miệng của tên này không giống một con cá nào hết, trái lại giống với một loài động vật có vú. Miệng đầy những chiếc răng nanh khổng lồ, trên má chồng chất những vết ngạnh.

Những vết ngạnh này chắc có thể nắm được, chỉ là trên bề mặt nó lập lòe những tia sáng tím đen, có vẻ là độc. Nhưng lần này tôi bất chấp mọi thứ nhắm chính xác vào một vị trí rồi đưa tay nắm lấy nó. Dù có thế nào thì tôi cũng phải tránh rơi vào cái cuống họng thảm họa của con quái này trước đã rồi tính tiếp.

Nhưng chỗ mà tôi chạm tay vào lại cứng hơn cả kim cương, tôi không thể nhìn kỹ hơn và bắt lấy nó ngay lập tức treo mình lên. Tôi vừa ngẩng đầu nhìn lên thì cứng đờ cả người.

Bởi vì thứ tôi đang chộp lấy không phải là một cái ngạnh mà là một thứ có hình dạng như cây sắt, trông giống như nó đã đâm sâu vào mang của con ngư long hai đầu này.

Trong lòng tôi khẽ động, thầm hỏi, chẳng lẽ đây là kết quả của trận giao chiến giữa cường giả với ngư long hai đầu lần trước để lại?

Nếu đúng như thế thì thật đúng là ý trời, ông trời không ép chết tôi.

Tôi treo người mình lên, sức hút trong cổ họng từng đợt tuôn ra đã vô hại đối với tôi, lòng tôi bình ổn trở lại, Huyết Ngọc Ban Chỉ trồi lên những gai nhọn rồi nhắm ngay quai hàm bên cạnh mà dốc sức đấm cho nát.

ẦM ẦM ẦM……

Tôi liều mạng đập liên tục mấy cú đấm, dưới ánh sáng yếu ớt của màn sương máu xung quanh có thể thấy trên quai hàm của ngư long hai đầu dường như chảy ra máu đen. Đáng lẽ nó đã bị thương nhưng gai nhọn của Huyết Ngọc Ban Chỉ tạo ra vết thương quá nhỏ, đối với con ngư long hai đầu khổng lồ này mà nói hoàn toàn không hề hấn gì. nhưng mà tôi không có vũ khí nào khác trên người chỉ có thể dựa vào Huyết Ngọc Ban Chỉ này để đâm thủng má của nó là thoát được rồi.

Lúc sau thì tôi mặc xác mấy thứ khác, siết chặt bàn tay, nghiến chặt răng, tung hết nắm đấm này đến nắm đấm khác, thật nhanh. Lỗ đen phía sau tôi phát ra tiếng kêu rên khó chịu, như thể rất gần bên tai tôi, chấn động như sấm sét, tôi gần như không giữ được mình mà có mấy lần suýt chút nữa đã rơi mất.

Nhưng giờ này khắc này tôi tuyệt đối không thể buông tay, nếu không một khi đã chui vào trong bụng của ngư long hai đầu, muốn ra đã không còn ra được nữa, trừ phi …

Đúng lúc cấp bách này tôi chợt nảy ra một ý nghĩ tẻ nhạt, tên này từ đầu đến đuôi đều là đầu, vậy nó bài tiết ở đâu nhỉ?

Ý nghĩ nhảm nhí này vụt qua trong đầu tôi, tôi biết hiện tại không cần phải nghiên cứu vấn đề bộ phận của một con ngư long thế là tôi thêm một chút lực vào tay và tiếp tục đấm phá vào má nó.

Tôi thầm nghĩ trong lòng dù cho không thể đâm thủng nhưng nếu nó thấm đau không chịu được nữa nhất định sẽ há miệng kêu gào, lúc đó mình sẽ nhân cơ hội chạy thoát ra ngoài, cũng là hoàn toàn có thể.

Nghĩ đến đây thì tôi tràn đầy khí thế, gai nhọn trên Huyết Ngọc Ban Chỉ phát ra một vệt đỏ mờ nhạt thành sương máu khuấy động, cũng chẳng biết rốt cuộc là máu của tôi hay là máu của con ngư long hai đầu này nữa. Mọi thứ nháo nhào thành một mớ hỗn tạp tràn ra trong khoang miệng của ngư long hai đầu, chẳng mấy chốc xung quanh tôi ngập tràn sương máu.

Đâu đâu cũng là một màu máu vô tận, tôi như rơi vào trong một biển máu, có thể cảm thấy được nhãn cầu của mình lúc này cũng nhuốm một màu đỏ như máu, đương nhiên không phải là bị màu đỏ của sương máu nhuộm đỏ, mà là màu đỏ của sự sốt ruột

m thanh kêu rên bên tai càng ngày càng lớn, dường như cảm giác được con ngư long hai đầu này đang ra sức chịu đựng, đồng thời xung quanh bắt đầu nổi sóng kịch liệt, người tôi lúc lên lúc xuống, điên đảo lộn ngược.

Tôi biết tên này đang bắt đầu gây sức ép. Nó biết tôi đang ở trong miệng nó. Nó đang chạy loạn trong hồ nước vặn vẹo giãy giụa, cố gắng làm tôi tụt ra rồi hút tôi vào bụng. Có lẽ nó cũng đang buồn bực, với linh hồn lai vãng thì chỉ cần một hớp đã hút vào ngay còn hôm nay sao lại tốn sức thế này?

Tên này tuy nhìn đần độn nhưng thực ra cũng rất thông minh, IQ cũng không thấp, ngoài tăng lực hút thì không hề hé miệng, mặc cho tôi không ngừng công phá, chịu đau nhói vẫn ngậm kín miệng. Có lẽ nó cũng muốn cắn tôi lắm nhưng hẳn nó cũng rõ nếu hé miệng ra thì tôi sẽ có thể chạy ra ngoài.

Tôi thấy nó cả ngày trời không chịu mở miệng, lập tức dốc hết sức vung tay cứ đấm đấm và đấm không biết mệt vào má nó không ngừng nghỉ, dần dần má nó đã bị tôi đập thành một lõm, máu thịt nát tươm lẫn lộn.

Đây giống như một cuộc đấu tranh giữa sự sống và cái chết, nó phụ thuộc vào ai có thể kiên trì đến phút cuối cùng. Dần dần, cánh tay của tôi bắt đầu tê rần và sưng lên đau nhức, lực của tôi yếu đi một chút. Đồng thời lực hút từ bên trong cổ họng ngư long hai đầu cũng ngày càng giảm dần, thân thể vặn vẹo quay cuồng cũng chầm chậm ngừng lại, hình như không gây sức ép nữa.

Tôi mừng thầm, chừng nào nó không chịu nổi thì chắc chắn hơn phân nửa là chủ động buông tha tôi, ngay khi nó mở miệng là tôi nhảy ra ngoài ngay.

Chẳng mấy chốc, tốc độ của ngư long hai đầu ngày càng chậm, thân hình nó như đang không ngừng chìm xuống, lúc đầu tôi còn có chút vui mừng, tưởng nó sắp đi đời rồi nhưng nghĩ lại thì tôi lại thấy kinh ngạc.

Thân nó chìm xuống, coi như là nó xong đời rồi đi thì đối với tôi cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, dưới cái hồ lạnh lẽo vô tư lự này rốt cuộc sâu đến mức nào, đâu đâu cũng là một vùng tối thui. Nếu nó thiệt sự muốn mang tôi xuống vực sâu thì cho dù tôi có ra khỏi miệng nó thì cũng khó mà thoát khỏi, vì đến lúc đó nước quá tối để tôi nhìn thấy được thứ gì. Tôi sẽ bị nó tấn công là điều không thể tránh khỏi. Hơn nữa, ai mà biết rằng bên dưới vực sâu sẽ có những con quái vật nào khác đang ẩn nấp không?

Bụng thầm nghĩ chuyện không hay chút nào, tay tôi vừa định tăng sức lực, muốn khoét một lối thoát ở đây thì thân thể của con ngư long hai đầu đột ngột đảo lộn, đầu nó hướng lên. Cả người tôi bị treo thẳng đứng, thiếu chút nữa trượt tay rơi vào cổ họng nó, mọi nỗ lực trước đó đều mất trắng.

Tôi nóng ruột hét lên một tiếng cố gắng hết sức đưa tay còn lại của mình bám vào mang của ngư long hai đầu, lúc này mới ổn định lại cơ thể. Cùng lúc này phát hiện ngư long hai đầu hình như đang gia tăng tốc độ, hơn nữa cơ thể nó lắc lư giãy dụa vươn lên phía trên

Trong lòng thoáng động, kỳ lạ, đây không giống hành động thông thường mà loài cá có thể thực hiện, cái đầu hướng lên và vươn lên trên, với lại cơ thể không ngừng vùng vẫy giãy giụa, cái này có phần giống như là....

Ách, rõ ràng là nó đang bị đánh bắt đó!

Tôi vui sướng tột cùng, lẽ nào bên ngoài còn có cường giả nào hay là Long bà bà đến cứu tôi...

Vừa nghĩ tới đây thì tôi chợt cảm giác được thân thể ngư long hai đầu đột ngột rơi xuống đất thật mạnh, nó giãy vài cái thì như bị người khống chế, không còn nhúc nhích. Và cùng lúc đó phía trước cái miệng lớn của ngư long bỗng mở ra!

Một tia ánh sáng mặt trời từ bên ngoài chiếu vào, tôi mừng rỡ, sau đó tôi lại cảm thấy cơ thể của ngư long bị lộn ngược, tôi không thể kiểm soát được mà rơi ra khỏi miệng của ngư long, chỉ trong tay tôi đang cầm cứng ngắt vật thể có hình dạng giống cây sắt. Hai má của ngư long đã bị tôi đấm nát bét máu thịt lẫn lộn, lần này cây sắt rơi theo tôi.

BỊCH……

Đầu tôi va thật mạnh xuống đất, đau, rất đau, nhưng khi tôi ngẩng đầu nhìn lên, thì có một khoảng trời quang đãng mở ra trước mặt.

Tôi ra ngoài rồi

 

0.12515 sec| 2417.867 kb